NHỚ MẸ (THƠ)
NGUYỄN THỊ NGỌC ÁNH

Mẹ – bà tiên nhân ái
Giữa vườn hồng thắm tươi
Con như còn thấy mãi
Mắt mẹ yêu đang cười
Thế rồi ngày chia biệt
Mẹ xa con trọn đời
Giữa lòng con tha thiết
Nhớ thương dài khôn nguôi
Vắng mẹ yêu, ngỡ ngàng
Đã mấy mùa Vu Lan
Áo con cài hoa trắng
Lệ thầm rơi hai hàng.
![]()
