MỘT GÓC NHỎ MỖI MÙA VU LAN
DƯƠNG KINH THÀNH
Ởnơi đó, còn có những bận rộn tuổi thanh xuân của anh em chúng tôi dưới màu áo đoàn thể Thanh Niên Phật Giáo. Một thời gắn bó thân thương với mái chùa mình có duyên sự liên hệ. Trên cả nhận thức và suy nghĩ của tôi khi đó, mà mãi sau này khi trưởng thành mới thấy và hiểu hết; còn có những tổ chức, hình thức thu nạp mọi người đến mái chùa tu học và cùng tham gia các công việc Phật sự. Từ bác lao công, các nghiệp đoàn và ngay cả các tiểu thương, bác đạp xích lô, taxi v.v… cũng có nghiệp đoàn Phật tử rất đa dạng. Bây giờ, tôi mới nhận ra điều đó khi tuổi thanh xuân đã trôi qua một cách nhanh chóng. Biết và muốn tận hưởng lại cái cảm giác hân hoan, rạo rực cùng anh em trong cái thời thanh xuân đó, nhưng nếp da nhăn nheo, khóe mắt dần mờ đục và xương khớp luôn báo động cho tôi biết đã bước qua bên kia triền dốc của cuộc đời rồi.
May mà từng bước chân dò dẫm của tôi, đi góp nhặt từng ký ức, từng tấm ảnh ố vàng của các bạn bè xưa cũ, của các bác, các anh chị đạo hữu. Mỗi nơi, mỗi người còn giữ lại một chút chứng cứ ngày xưa ấy của tuổi thanh xuân. Ngược lại cũng vậy, tôi cũng cung cấp cho bạn bè, anh em những gì mình đang giữ lại được, tất cả đã cùng nhau ráp nối thành một bản trường ca dưới mái chùa của một thời tuổi trẻ, đã sống và cống hiến không hề tiếc nuối.
Bên cạnh nỗi lo ngại về sức khỏe và sự bào mòn của thời gian, còn có nhiều điều chúng tôi và anh em luôn trăn trở là chưa thực hiện, hay hoàn thành rất nhiều hoài bão được thêu dệt từ thuở thanh xuân ấy, vì nhiều lý do chủ quan lẫn khách quan. Đó mới chính là
chuyện anh em quan tâm nhất hiện nay. Dù hiện tại, kẻ mất người còn, kéo theo nhiều ưu tư rằng biết đâu sẽ còn nhiều kỷ niệm, hình ảnh chưa kịp nhìn ra, theo sự ra đi của vô thường khắc nghiệt.
Có những khi đến bệnh viện thăm anh hay chị đồng lứa huynh trưởng ngày xưa, câu hỏi đầu tiên được nghe là Phật Đản hay Vu Lan, Thành Đạo năm nay có vui không? Các em tới sinh hoạt có đông, có đầy đủ không và năm nay có dự định tổ chức cho các em đi mấy kỳ trại…! Thậm chí, có anh chị còn hát trong đứt quãng “Anh em ta về cùng nhau ta sum họp…”. Ai thoáng nghe qua cứ những tưởng rằng những câu hỏi huyên thuyên, những lời yếu ớt của các anh chị đó còn rất tỉnh táo, nhưng chỉ có anh em đến thăm và gia đình mới biết đó chính là những câu nói – hay nói đúng hơn là những lo lắng còn sót lại từ trong tâm khảm, dù đã nằm tê liệt trên giường bệnh, ăn uống dần kém đi, nhìn mặt người trong gia đình đã chao đảo! Qua đó, mới thấy và hiểu thêm rằng tấm lòng hy sinh, tận tụy vì Đạo pháp, Dân tộc từ thuở thiếu thời của anh em đã ăn sâu vào tiềm thức kể từ ngày xưa đó rồi. Mai này, nếu có mất đi chắc chắn cũng sẽ mang theo cái “trí nhớ trong lãng quên” còn sót lại duy nhất ấy! Từng có tham gia tháp tùng đi hộ niệm đó đây, từng chứng kiến rất nhiều cảnh người nằm trên giường bệnh trong những ngày cuối cùng, luôn nói năng lảm nhảm, không đầu không đuôi… mới thấy thương các anh chị huynh trưởng chúng ta đã có phúc báo đi bên trên sự lú lẫn ấy của một người sắp mất, mới đáng quý làm sao!
Với những anh em thuộc tầng lớp U60 hay U70, trẻ nhất cũng U50, ngoài cái phái quy y luôn được treo trang trọng và ngạo nghễ trong căn nhà của mình, không có một khoản lương hưu nào, hay một hình thức để chứng nhận cho quá trình cống hiến thời tuổi trẻ của mình, nhưng anh em vẫn hoan hỷ cười vui và luôn hài lòng về quá khứ của mình; vẫn “tri túc” đẹp lòng; vẫn “an trú trong hiện tại”; và vẫn nuôi hoài cái niềm tự hào muôn thuở và luôn muốn dặn dò cháu con phải tiếp tục cuộc đăng trình Tốt Đời, Đẹp Đạo. Gia đình hạnh phúc cũng như thế mà sống chan chứa với mọi người. Mỗi mùa Vu Lan về, được cháu con tề tựu chúc mừng với niềm tự hào và kính thương vô hạn.
Nhưng những nỗi niềm trong bộ nhớ kỷ niệm, thì mãi muôn đời vẫn là một góc cần trân trọng. Không ai đánh thuế, không bị mất tiền, nhưng nó vẫn có sức mạnh tiềm ẩn, lay động cả một nguồn sinh lực, tiếp sức mạnh vô biên cho người bên cạnh, người sau lưng, tiếp bước. Như lời anh cựu huynh trưởng Minh Nhuận Nguyễn Việt Tranh từng tâm sự: Chính cái ký ức đẹp, tích cực, đã giúp con người chọn hướng bước đi thẳng và tô điểm thêm giá trị lý tưởng mình đang gìn giữ, thể hiện sự hòa hợp giữa nghĩa vụ công dân và bổn phận tôn giáo.
Đúng vậy, nếu như xưa kia Tôn giả Mục Kiền Liên không đặt nặng chữ Hiếu, dùng chính thần thông nội lực tu tập của mình, nhập định tìm mẹ khắp mọi nơi, để khi nhận biết Tôn giả một lần nữa dùng chính thần thông tu tập, cộng thêm công hạnh của mọi người, đã làm nên danh sử là một người con đại Hiếu. Đức Thế Tôn thời buổi ban đầu ấy luôn ngăn cản và không đồng ý cho các đệ tử của mình thể hiện sức mạnh thần thông. Thần thông với Tôn giả Mục Kiền Liên trong trường hợp tìm mẹ nằm sau chữ Hiếu to lớn, một trong bốn ơn nặng khó báo đền. Nói đúng hơn đó là công năng thiền định của Tôn giả chớ không phải là những biểu hiện của thần thông.
Vậy thì một anh cựu huynh trưởng đang nằm trên giường bệnh, nhớ quên lẫn lộn mà chỉ nhớ một điều và hỏi chuyện sinh hoạt, tu học, cắm trại cho các em… như mình đang tỉnh táo và chỉ có thế thôi. Nói một cách khác, chính cái ký ức đẹp đó là mục đích sống, là thông điệp muôn đời cho đàn em tiếp bước mai này, đó há chẳng là một nội lực thần thông, có phần khác với sự diệu dụng thần thông hay công năng thiền định của các bậc thánh giả cũng đủ để chúng ta hoài niệm?
Mùa Vu Lan năm nay, xin nguyện cầu cho tất cả sự bình an trong tất cả những anh chị còn hiện diện với cháu con hôm nay, tiếp tục làm điểm tựa cho thế hệ mai sau nối tiếp con đường mà chúng ta hay ví von “Những bước chân Phú Lâu Na chưa hề biết mỏi”
![]()
