Bỏ qua nội dung Bỏ qua thanh bên Bỏ qua chân trang

LỐI XƯA

THÍCH QUẢNG THẮNG

 

Hoàng hôn vừa buông xuống, gió chiều xào xạc, từng đàn chim én tìm đường bay về tổ, làm cho lòng người xa quê hương càng nhớ về chốn cũ biết bao.

Từ dạo xa quê mấy độ rồi

Lần trong sanh tử kiếp mồ côi

Bao năm mong tìm về chốn cũ

Đường xưa ta dứt kiếp luân hồi.

Cũng con đường ấy, các Ngài đã đi qua hơn hai ngàn năm trước, giờ đây lối cũ vẫn còn đó mà sao con cháu mịt mờ chẳng thấy dấu tích tổ tông, thật là:

Người bạn đường rảo chân đi trước

Người đi sau ngơ ngác kiếm tìm

Chiều xưa, các Ngài từng thong thả ngồi Thiền sàng, ngắm hoa thưởng nguyệt, nghe gió thổi vi vu, tiếng suối chảy róc rách mà tiêu dao cùng tháng ngày, ngâm lên vần thơ chứng đạo:

Vào rừng sâu trụ lan nhã

Núi dựng tùng già ôm bóng cả

Thong dong ngồi tịnh mái chùa tranh

Cảnh lặng lòng yên thanh thoát lạ (Chứng đạo ca – Huyền Giác – Trúc Thiên dịch)

Phật pháp thật cao thâm và huyền diệu, đối với các Ngài một khóm trúc, một hòn sỏi hay một hạt bụi tất cả đều là chân lý, đều là pháp Phật lạ kỳ và thâm diệu làm sao!

Các Ngài sống tự nhiên như một dòng chảy không chút gì vá víu, miễn cưỡng. Dòng chảy ấy cuốn phăng tất cả mọi phiền não tham, sân cản đường, luôn luôn tươi cười đối với dòng đời

sinh diệt. Dưới mắt các Ngài, những con người đạt đạo thì sự giàu sang, địa vị cũng chỉ là bọt bèo dâu bể, phước đức cõi Trời mà các Ngài còn chẳng màng đến huống gì cái hạnh phúc mong manh ở nơi thế gian này. Các Ngài đã nhận được Bảo Châu Như Ý, vào được đất của Như Lai thì bức tranh muôn màu muôn vẻ ở thế gian không còn đủ sức để mà quyến rũ nữa. Thật hạnh phúc biết bao cho những ai đã sống được với Đạo.

Chiều nay, cũng rừng thông vi vút, gió vi vu, hoa vẫn nở, nguyệt vẫn tròn đầy, suối vẫn reo như dạo nọ chẳng thay đổi chút nào.

Chiều nay cũng như chiều hôm ấy

Mà sao lòng cảm thấy bâng khuâng

Bất chợt cảm xúc dâng trào, thương nhớ về cố thổ, mong được ngồi bên đấng cha lành mà bày tỏ nỗi lòng của người cùng tử xa cách cha già bấy lâu nay:

Một phút dừng chân nơi cố thổ

Cha con tận mặt tỏ tâm tình

Cha ấy chính là tánh giác, nhà đó tức là Bồ đề và con đường ấy chính là Niết bàn an vui, giải thoát. Không có gì chướng ngại chúng ta cả mà chính chúng ta tự chướng ngại ta mà thôi. Hãy dũng mãnh tinh tấn kiên trì tu hành cho đến khi viên mãn đạo Bồ đề, vẹn toàn phước trí, giữ Bồ đề tâm kiên cố, duy trì chánh niệm ấy là điều quý báu vô cùng. Đó là cơ hội cho chúng ta gạn lọc thân tâm để tìm lại chính bản thân mình, nhìn ra được con người bổn nguyên của mình, nó luôn hiện hữu sáng ngời. Đó chính là con đường trở về nhà.

Lúc ấy:

Thong thả nhàn du giữa núi xanh

Ngước nhìn mây trắng mắt long lanh

Được mất đều quên tròn công hạnh

Ấy chính đường xưa lối tu hành.

Gió mát quá và trời trong xanh quá. Mây trắng thong dong… Ta trở về lối xưa…

Cảm nghĩ của bạn?
0Tuyệt vời0Tệ0Vui vẻ0Buồn
Chùa Phật học Xá Lợi

Chịu trách nhiệm xuất bản: Hòa Thượng Thích Đồng Bổn

Địa chỉ: 89 Bà Huyện Thanh Quan, Phường Võ Thị Sáu, Quận 3, TP. HCM

Thời gian mở cửa

Thứ Hai - Chủ nhật
Sáng: 8:00 - 11:00
Chiều: 14:00 - 19:00

Theo dõi chúng tôi