VU LAN PHỤNG HIẾU (THƠ)
THÍCH QUẢNG MINH

Ơn sinh dưỡng một đời khó báo
Công mẹ cha hiếu thảo dường bao
Sớm hôm phụng dưỡng thế nào
Cũng không trả đặng công lao biển trời
Mẹ tần tảo cả đời vất vả
Cha bôn ba chẳng sá nhọc nhằn
Nuôi con cực khổ khó khăn
Chẳng hề nao núng băn khoăn vơi đầy
Con còn nhỏ chẳng rầy quở mắng
Dù ốm đau cố gắng một mình
Miễn sao nên vóc nên hình
Trưởng thành khôn lớn thông minh mẹ mừng
Công đức ấy tưởng chừng khuất mắt
Chẳng hiểu sao đắng ngắt cõi lòng
Suốt đời lầm lũi long đong
Lo cho ăn học chỉ mong nên người
Con đau ốm mẹ cười chẳng đặng
Gọi hỏi thăm lo lắng khôn nguôi
Chén cơm nhai mãi chẳng xuôi
Đứng lên ngồi xuống bồi hồi bất an
Hạnh phúc thay muôn vàn sung sướng
Có mẹ cha được hưởng thái bình
Đến khi già yếu bất minh
Làm con hiếu thảo xuôi mình cõng lên!
Khi còn bé con trên lưng mẹ
Nay lớn khôn chẳng nhẽ quên ơn
Tình cha nghĩa mẹ giang sơn
Công cha công mẹ chẳng sờn gian lao!
![]()
