TỰ NHIÊN
Dòng đời cứ mãi tự nhiên trôi
Khóc cười nhân thế chuyện đầu môi
Rồi sẽ qua, thời gian mau tới
Có đau thương cũng một chút thôi.
Tự nhiên muốn tâm sự giải bày
Ưu tư trĩu nặng bấy lâu nay
Những lời thật người đều xa lánh
Chẳng lo điều sắp đến ngày mai.
Sống tự nhiên giữa chốn núi rừng
Suối reo chim hót thật tưng bừng
Tự tại thân gần cùng vạn hữu
Ràng buộc đâu mà phải canh chừng.
Sợ lắm cõi người mất tự nhiên
Ở đâu cũng cảm thấy ưu phiền
Đồng loại mà thiếu lòng tin tưởng
Thôi cùng trăng nước tỏ niềm riêng.
Lễ nghĩa tôn ty lắm rườm rà
Con thời nay cãi mẹ trách cha
Chối bỏ tổ tông, rời lịch sử
Tự nhiên chăng, hay đó nghiệp ma.
Thuận tự nhiên, biết trọng hữu tình
Giữ mầu xanh cảnh vật yên bình
Lắng vào trong rõ nhìn ký ức
Ngó ra ngoài quán chiếu tâm mình.
Nghịch tự nhiên, đào núi phá rừng
Mất cây rồi bão lũ sao dừng
Đất trời sẽ nổi cơn thịnh nộ
Trách làm sao khỏi cuộc thanh trừng.
Giới tính con người cứ đổi thay
Tự nhiên giờ đã chẳng phải hai
Tâm biến đổi thì thân biến đổi
Bình thường thôi, đừng nghĩ là sai.
Theo tự nhiên, đạo cũng đa chiều
Phát triển thì phân phái thêm nhiều
Thân đã bệnh, thuốc thành vô số
Chẳng gì bền vững chớ nên liều.
Chiêu Đề 08/02/26
Cảm nghĩ của bạn?
0Tuyệt vời0Tệ0Vui vẻ0Buồn