MONG CHỜ
Mong chờ giọt nắng chiếu qua thềm
Khi ánh dương chiếu ấm con tim
Sức sống bừng lên sau đêm tối
Một ngày hy vọng nở trang nghiêm.
Mong chờ trăng mọc thoát đầu non
Sáng tỏ đêm thâu chuyện sống còn
Đời cứ mê lầm theo vọng tưởng
Có an nhiên mới hiểu vuông tròn.
Mong chờ tái ngộ tưởng cố nhân
Khắc họa thời gian nét khuất dần
Vẫn vậy nhé, tâm đừng thay đổi
Mặc hình hài chớ vướng bâng khuâng.
Mong chờ hạnh phúc ngự bên mình
Chỉ là thêm đau khổ điêu linh
Mơ ước mỗi ngày thay hy vọng
Được chút thôi thỏa kiếp nhân sinh.
Mong chờ cái rét những ngày đông
Dịu lại hồn ai cảnh bức nồng
Tỉnh lặng tìm mình ngay trong đó
Đổi nghiệp thay duyên lỡ chất chồng.
Mong chờ nhận diện chủ nhân ông
Khuất lấp từ lâu giữa cõi hồng
Kiếp số trôi lăn chưa dừng nghỉ
Quán chân như chiếu rọi tâm không.
Mong chờ ngày ấy mãi xa xôi
Quay về bờ giác mộng tinh khôi
Được mất có gì đâu tính kể
Vui buồn để mặc gió mây trôi.
Mong chờ niệm lực đức Từ bi
Chỉ con đường mau bước xả ly
Vượt thềm ái dục đầy mê chướng
Đến hóa thành cũng chẳng hề chi.
Mong chờ phiền não sớm rụng rơi
Như lá mùa thu đổi cuộc chơi
Sẽ nhú mầm xanh khi xuân đến
Tái sinh hiện hữu khỏi chuyển dời.
Chiêu Đề 03/03/26
Cảm nghĩ của bạn?
0Tuyệt vời0Tệ0Vui vẻ0Buồn