CẢNH GIỚI
Cảnh giới nào khi nỗi đau hiện hữu
Làm hao gầy gặm nhấm khối yêu thương
Sớm sương mai đã héo úa đoạn trường
Tâm trạng ấy sao biết đường tỉnh thức.
Những bến đời cảnh giới nao là thực
Giúp neo thuyền tìm nội lực bên trong
Nghiệp trôi theo dòng nước đục trên sông
Đời vô trụ sắc không vây bốn phía.
Bước độc hành ngẫm đời thêm thấm thía
Đau khổ yêu thương vô nghĩa đâu bền
Chỉ do ta chưa ngộ chỗ rộng thênh
Cảnh giới thiện chỉ hiện lên chốc lát.
Đường tu tập cố vui đừng tẻ nhạt
Thấy tâm ta cũng ngay cạnh đấy thôi
Thế gian này xương trắng cứ nằm phơi
Được mấy kẻ hiểu lời xưa Phật dạy.
Danh lợi sắc, người tu đều ái ngại
Bước qua rồi mới tái hợp diệu âm
Chưa vượt lên ai biết chỗ thậm thâm
Hãy xuống núi ngầm thỏng tay vào chợ.
Có người mơ cảnh giới đầy duyên nợ
Bậc định thần tìm hơi thở chính mình
Kẻ tranh giành những mối lợi mưu sinh
Ta thôi kệ ân tình ngay trước cửa.
Người mơ tưởng về Tây phương tịnh thổ
Ta trông chờ một lạc độ nhân gian
Đến hay đi cảnh giới cũng vô vàn
Thôi ở lại, hòa tan vào bản thể.
Mượn cảnh giới tả chân đời dâu bể
Nhờ câu thơ đưa nhân thế vươn tầm
Mong cuối đời tương ngộ bậc tri âm
Thỏa chí nguyện để không lầm sinh tử.
Gieo giống lành quyết rời xa nẻo dữ
Chốn Tòng lâm rèn thử dạ Bồ đề
Nơi bùn nhơ sen nở tỏa hương thề
Mong tình thức sớm quay về tự tánh.
Chiêu Đề 23/06/26
Cảm nghĩ của bạn?
0Tuyệt vời0Tệ0Vui vẻ0Buồn