MẤY DẶM PHÙ DU (THƠ)
MỘC YÊN TỬ

Gót mềm hoa đá trổ hương
Dặm dài đo đếm một đường tử sinh
Ngày mai tìm thấy chính mình
Vỡ ra muôn lẽ hữu hình xưa nay.
Mai về trên lối trả vay
Nợ xin khất lại duyên ai mặc người
Qua rồi mấy cảnh trần chơi
Áo sương gá mộng bỏ rơi luân hồi…
Mai người mấy dặm rong chơi
Hợp tan mây nước gạn khơi mấy dòng
Đốm hoa lần lữa qua sông
Phù du mấy bận tan trong vô thường…
![]()
