BIỂN XANH
Biển xanh khi trời có nắng
Và mây bay mất phương nao
Đời tươi vì lòng hoan hỷ
Cảnh buồn tâm sự gầy hao.
Biển xanh giữa mùa thay lá
Có đàn chim lướt ngang qua
Dấu chưa in vào sóng nước
Mà tình vội đã phôi pha.
Trời xanh lên mầu của biển
Đất xanh sự sống cỏ cây
Người thở khi tim còn đập
Tâm định mới rõ phương đây.
Trong ta muôn ngàn kết nối
Mở lối cánh cửa bình yên
Như biển luôn xanh mầu mắt
Nút thắt mở cửa nhân duyên.
Đường xưa chưa từng trở lại
Nẻo trước bước cũng chưa qua
Tâm ta hóa thành biển rộng
Bay bổng về giữa bao la.
Về núi lại nhớ biển xanh
Vì đâu ngắm trọn trăng thanh
Non cao che mờ nhân ảnh
Nào còn rỗng suốt tinh anh.
Về biển thì nhớ núi cao
Ngày đêm tiếng sóng lao xao
Chợ đời ồn ào như vậy
Tìm xem tĩnh lặng nơi nao.
Mùi thiền tỏa lan rừng vắng
Chuông ngân gột sạch tục trần
Biển dâu thay đổi bao lần
Bước chân xa dần cảnh mộng.
Giông tố ngập trời biển động
Sóng gào gió giật trùng khơi
Bởi lòng hận sân làm chủ
Đừng nên đổ tại ông trời.
Chiêu Đề 31/03/26
Cảm nghĩ của bạn?
0Tuyệt vời0Tệ0Vui vẻ0Buồn