Nhân sinh như mộng, hải đảo tự thân
Yên ổn chưa, khi chẳng muốn ai gần
Khó thảnh thơi, nếu không cần mọi thứ
Hay trọn đời cứ lẻ bóng tha nhân.
Biển đảo là nguồn sống triệu muôn loài
Hữu tình mong an trú khỏi lưới vây
Phiền não đến từ quá nhiều giao tiếp
Gieo thương nhớ hận, đâu thể mờ phai.
Biển nước mầu xanh, rợp xanh rừng đảo
Lớn thêm hy vọng, giông bão cuộc đời
Nghe sóng xa gào thét cõi trùng khơi
Thương nhân thế mãi thiếu nơi nương tựa.
Đảo đơn côi, nên chim trời chọn lựa
Biển vây quanh, thiếu lửa dấu chân người
Mong thuyền xa ghé bến đỗ cuộc đời
Chỉ một lần nghỉ ngơi cùng bầu bạn.
Ngàn năm đứng đấy đảo vẫn hiên ngang
Mặc yêu thương như sóng biển tuôn tràn
Kiên định ngất trời, ngưỡng cầu học tập
Niềm tin vững chãi, khó chẳng từ nan.
Kinh sách lưu truyền, tự cổ đến nay
Bảo hộ người tu, thoát nghiệp trả vay
Tánh nước nhu mềm, kiên bền tợ đảo
Tùy duyên phương tiện sáng tỏ tương lai.
Nhìn ánh bình minh nổi dần trọn vẹn
Chẳng đâu từ mặt biến hẹn ngày lên
Trăng đêm về sừng sững đảo rộng thênh
Tâm thuần khiết bỏ quên đời hiện thực.
Nhận diện rõ não phiền từ tâm thức
Chốn lặng yên như bóng đứng dáng người
Mầu cây xanh giữa đảo đá biển trời
Chân thật pháp ngàn đời xưa nay vậy.
Biển cả mênh mông, bộng cây trôi nổi
Con rùa mù tìm thấy được vận may
Giáo pháp làm bè, rùa như ta đấy
Rõ đường tu tập, thả gió mây bay.
Chiêu Đề 17/03/26
